Thứ Sáu, 14 Tháng Sáu, 2024

SỐNG NHƯ HƯỚNG DƯƠNG NGƯỢC NẮNG

Đang độ tuổi đẹp nhất với mái ấm gia đình và bé trai sắp chào đời…, tương lai bỗng khép lại với cô giáo Dư Phương Liên ở tuổi 26 vì bệnh u não.

Sống như hướng dương ngược nắng- Ảnh 1.

Cô giáo Dư Phương Liên (trước) nhận giải thưởng cuộc thi “Khoảnh khắc thay đổi đời tôi” của báo Tuổi Trẻ

Nhưng cô đã vươn lên sống ý nghĩa và sống đẹp như bông hướng dương ngược nắng để lan tỏa nghị lực cho bao người…

Gần 20 năm bệnh nặng, phải chịu đựng nhiều cuộc đại phẫu rồi bị mất thính giác, giảm nặng thị giác và giọng nói, thậm chí có lúc từng định hủy hoại bản thân, nhưng cô giáo này đã kiên cường đứng lên và tìm được niềm vui sống bằng những trang viết đầy ý nghĩa, lấp lánh tình yêu thương, nghị lực đời người.

“Tôi phải sống”

“Tôi buộc phải mạnh mẽ lên, phải thay đổi suy nghĩ tiêu cực rằng mình bị sống để chịu đựng bệnh tật bằng một suy nghĩ khác tích cực hơn là sống để chịu thử thách của bệnh tật” – những dòng tâm sự được viết ngoài bìa cuốn tự truyện của cô giáo Dư Phương Liên.

Ngồi trò chuyện lâu sợ cô đau, tôi viết vào bảng dòng chữ to “nếu mệt, cô có thể đi nằm bất cứ lúc nào”. Cô khoát tay, lắc đầu, lắp bắp nói được “thông dịch viên” mẹ dịch lại: “Lúc nào cũng đau, ngồi đau, nằm cũng đau. Đau thế này có là gì đâu!”. Suốt buổi gặp, cô luôn tay xoa vào má để giảm đau.

Trong tự truyện, cô giáo Liên đã nhắc khổ đau, tuyệt vọng cùng cực vì bệnh tật. Tới tháng thứ sáu thai kỳ của cô, mọi âm thanh đều tắt, đầu đau như búa bổ. “Tôi chính thức rơi vào thế giới vô thanh. Mọi tiếng động dù lớn, nhỏ đều im bặt hoàn toàn. Ban đầu mọi người động viên, sinh con xong sẽ hết. Tôi không tin! Tôi không tin!”, cô thổn thức.

Bác sĩ quyết định mổ sinh non. May mắn bé chào đời khỏe mạnh nhưng chỉ được ở cùng mẹ ít hôm, sau đó gửi về quê cho ông bà nội để mẹ bước vào cuộc đại phẫu, bác sĩ phát hiện trong não cô có một khối u lớn.

Ca phẫu thuật não kéo dài nhiều giờ ở Bệnh viện Việt Đức, lấy từ trong não cô khối u to bằng quả trứng gà. Hy vọng lấy lại âm thanh sau mổ bao nhiêu, thực tế lại khiến cô thất vọng bấy nhiêu. Cô vẫn không thể nghe tiếng mẹ nói bên tai.

Vài năm sau, cô lại đau, lại mổ. Trên phim chụp, bác sĩ sửng sốt khi thấy các khối u chi chít. Nhưng bác sĩ trưởng khoa kết luận u tuy nhiều mà không phải ác tính, gọi chính xác là bệnh đa u xơ thần kinh. Tỉ lệ mổ thành công cao, nhưng nguy cơ tái lại cũng cao không kém.

Hai mẹ con chỉ còn biết ôm nhau, sáng mẹ khóc, tối con khóc. Cơ thể cô bị mổ phanh rồi tới mổ bằng tia Gamma… Và một bên mắt cô đỏ ngầu, mờ dần. Phần cơ mặt không hoạt động được, kéo một bên khóe miệng xuống ép mất giọng nói.

“Tôi mong được…chết!” – đó là một trong số tựa bài cô viết. “Bao nhiêu lần đứng trên cầu thang tầng ba, tôi muốn lao đầu xuống tự vẫn. Sức chịu đựng của tôi đã đến giới hạn cuối cùng… Nhưng cuối cùng không thể chết được, tôi phải sống!”.

Đó là tín hiệu tốt lành của mùa xuân, là liều thuốc tinh thần xoa dịu những đau đớn trong cơ thể và là động lực để tôi viết tiếp. Chỉ có viết tôi mới tìm thấy niềm vui và ý nghĩa thực sự của đời mình.

spot_img
spot_img
spot_img

TIN CÙNG MỤC

TIN MỚI NHẤT